Tôi Là Hiếu – Thằng Làm Marketing Từng Đi Làm Bằng Ván Trượt
Vũ Đức Hiếu | Chuyên viên Marketing tại Nha khoa Dr. Hưng
Thật ra tôi không thích viết kiểu giới thiệu bản thân quá bóng bẩy. Đọc xong thì hoành tráng đấy, nhưng nghe nó cứ xa lạ thế nào ấy – như đang nói về người khác chứ không phải mình.
Nên thôi, tôi kể thật. Chuyện của tôi – Vũ Đức Hiếu, 26 tuổi, người con quê lúa Thái Bình, đang làm Marketing ở một nha khoa tại Hà Nội. Không phải câu chuyện xuất chúng gì, nhưng là của tôi, và tôi không ngại kể.
Bắt đầu từ Thái Bình – nơi tôi được dạy sống thẳng
Tôi sinh ra và lớn lên ở Thái Bình. Bố mẹ đều là giáo viên, nên từ nhỏ đã được dạy bài bản – không chỉ chuyện học hành mà còn cả cách đối xử với người khác, cách giữ mình.
Có một chuyện hơi buồn cười là mãi tới 4 tuổi tôi vẫn để tóc dài, vì bố mẹ muốn có con gái. Kết quả là mấy cô hàng xóm hay nhầm tôi là gái, và tôi thì quen được cưng chiều kiểu đó từ bé. Nghe thì có vẻ chả liên quan, nhưng tôi nghĩ cái sự hiền lành, dễ chịu của mình một phần cũng từ đó mà ra.
Hồi cấp 2 tôi học khá nghiêm túc. Lên cấp 3 thì ham chơi hơn, điểm cũng trượt xuống đôi chút. Nhưng có một thứ tôi giữ được xuyên suốt, không phải thành tích – mà là chưa bao giờ làm điều gì để bố mẹ phải xấu hổ. Với tôi vậy là đủ.
Học IT 4 năm, rồi bỏ – vì tôi không phải người của code
Sau khi hết cấp 3, tôi vào đại học ngành Công nghệ Thông tin. Nghe có vẻ ổn định, tương lai tốt. Nhưng học xong 4 năm, tôi nhận ra một sự thật đơn giản: tôi không hợp với code. Không phải vì khó, mà vì ngồi một mình với màn hình và những dòng lệnh cả ngày – tôi thấy trống rỗng.
Tôi thích màu sắc hơn. Thích kể chuyện qua hình ảnh. Thích cái cảm giác làm ra thứ gì đó người ta nhìn vào là hiểu ngay.
Vậy là tôi quyết định học thêm văn bằng hai ngành Thiết kế Đồ họa.
Phản ứng từ gia đình và họ hàng thì kiểu gì cũng có – hoài nghi, can ngăn, “học cái đó làm gì.” Tôi không tranh luận nhiều. Tôi biết mình muốn gì.
Để có tiền đi học, tôi chạy xe ôm hơn một năm. Sáng sớm chạy, tối muộn chạy. Giai đoạn đó gầy trông thấy. Bố mẹ nhìn con mà không nỡ nói thêm gì – từ chỗ phản đối, hai ông bà lặng lặng chuyển sang ủng hộ lúc nào không hay. Tôi đoán là cái dáng khắc khổ đó nó thuyết phục hơn bất cứ lý lẽ nào.
Hơn 2 năm làm Marketing – tôi học được gì
Vào Nha khoa Dr. Hưng là nhờ anh Thuyết, người anh thân từ hồi còn nhỏ dẫn vào. Và tôi gắn ở đó từ đó đến giờ, hơn 2 năm.
Công việc hằng ngày của tôi là viết content, edit video, thiết kế hình ảnh, và làm đủ thứ linh tinh mà phòng Marketing cần. Không hào nhoáng lắm nếu nói thật. Nhưng tôi thích ở chỗ mỗi thứ tôi làm ra đều có thể nhận ra là của tôi – không giống ai khác, không copy công thức y chang.
Thiết kế là thứ tôi tự tin nhất. Photoshop thì dùng quen tay đến mức giờ hay chỉ lại cho đồng nghiệp. Còn AI thì tôi dùng như một cái công cụ thực dụng – không phải để thay tư duy sáng tạo, mà để làm nhanh hơn, ổn hơn.
Nền IT ngày trước tưởng là bỏ đi, nhưng thật ra nó cho tôi cái cách nhìn logic – khi người khác đang loay hoay với một vấn đề truyền thông, tôi hay tìm được cái đường ngắn hơn vì quen suy nghĩ theo kiểu “input – output.” Không biết có phải lợi thế không, nhưng tôi thấy nó có ích.
Năm 2024 – năm tôi gãy cả hai chân và đi làm bằng ván trượt
Đây là phần tôi không biết kể thế nào cho nghe ổn.
Năm 2024, tôi bị tai nạn. Gãy cả hai chân. Nằm nhà 3 tháng.
Ba tháng đó là quãng thời gian tệ nhất tôi từng trải qua – không phải vì đau, mà vì ngồi nhìn bạn bè người ta mua nhà, mua xe, còn mình thì không đứng được. Kiểu tâm lý đó nó nặng lắm, khó nói hơn đau chân nhiều.
Nhưng tôi không muốn ngồi thêm. Vừa cử động được một chút – chưa đứng vững hẳn – tôi mua cái ván trượt về, rồi xin đi làm lại. Mọi người trong công ty nhìn tôi lăn vào chắc cũng ngạc nhiên. Nhưng tôi cần đi làm. Không phải vì tiền, mà vì ngồi nhà thêm tôi sẽ chìm.
Cuối năm đó, tháng 11, tôi cưới vợ. Sau tất cả mọi thứ của năm 2024, đó là điều đẹp đẽ nhất đối với tôi.
Chuyện chạy bộ – và tại sao nó quan trọng hơn tôi tưởng
Hồi trước tôi hay chơi bóng đá. Sau tai nạn thì không chơi được nữa – chân không cho phép.
Thay vào đó tôi chuyển sang chạy bộ. Ban đầu chỉ là để vận động lại, nhưng dần dần nó thành thứ gì đó quan trọng hơn. Tôi đặt mục tiêu: 21km trong năm 2026, và 42km vào 2027.
Không phải để chứng minh gì với ai. Chỉ là tôi muốn nhìn lại đôi chân từng gãy vụn đó và biết rằng mình đã ổn trở lại – theo nghĩa thật sự.
Tôi là người thế nào ngoài công việc
Tôi không hay đọc sách, nhưng khi đọc tôi không thích những sách kỹ năng hay kinh doanh. Tôi thích đọc hồi ký, truyện đời thực, những câu chuyện về con người thật. Đọc xong thường ngồi nghĩ ngợi một lúc.
Tôi hài hước – theo kiểu hay “nói xấu vợ” nhưng thực ra cưng vợ lắm. Ai quen tôi đều biết kiểu đó.
Gia đình là thứ tôi đặt trước hết. Bố mẹ, vợ, hai bên nội ngoại – tôi coi trọng điều đó hơn tất cả.
Và điều tôi thấy thúc đẩy mình nhất không phải danh tiếng hay tiền bạc – mà là sự công nhận, muốn mọi người tin vào thứ mình làm ra.
Thay lời kết
Nhìn lại thì hành trình của tôi không có gì đặc biệt lắm. Không phải thiên tài, không phải xuất phát điểm thuận lợi, cũng không có nhiều may mắn hơn người khác.
Nhưng tôi hay nghĩ: thứ định hình con người không phải là lúc mọi thứ suôn sẻ, mà là lúc không suôn sẻ thì mình chọn làm gì.
Tôi chọn mua ván trượt và đi làm.
Đơn giản vậy thôi.
Vũ Đức Hiếu | Chuyên viên Marketing | Nha khoa Dr. Hưng


