Đây là câu hỏi tôi hỏi vũ trụ hoài mà không có lời đáp.
Gà rán, mì xào, trà sữa, cơm chiên – toàn thứ ngon nhức nách, và toàn thứ ăn nhiều thì hại. Còn rau luộc thì… ngon kiểu khác. Kiểu mình phải tự thuyết phục mình rằng nó ngon.
Tôi mê ăn. Nói thật là vậy. Nên hồi mới muốn ăn uống tử tế hơn, tôi tưởng mình sẽ phải từ bỏ hết mấy món khoái khẩu, sống một đời rau xanh khổ hạnh. Hóa ra không cần. Tôi phát hiện ra một cách dễ chịu hơn nhiều: giữ nguyên món mình thích, chỉ đổi vài chỗ nhỏ.
Tôi gọi vui là “hô biến món”. Đây là mấy cái tôi làm được, không cần tài nấu nướng gì.
Đổi thịt, mà nhà không phát hiện
Món nào cần thịt băm, tôi thử đổi sang thịt gà hoặc thịt heo nạc xay thay vì toàn thịt mỡ. Ít béo hơn hẳn.
Mẹo cho nhà nào khó tính (như nhà tôi): đừng đổi một phát. Trộn nửa nạc nửa như cũ, ăn quen rồi tăng dần. Vợ tôi ăn cả tháng mới phát hiện, lúc đó thì đã quen miệng rồi.
Giấu rau vào trong
Đây là chiêu tôi tâm đắc nhất, học được từ mấy chị đồng nghiệp có con nhỏ.
Rau thì ngày nào cũng cần cho đủ, mà bọn trẻ – và cả mấy ông chồng kén ăn như tôi – lại hay né. Giải pháp: băm nhỏ rau củ, lén bỏ vào nước sốt, vào món kho, vào món hầm. Mỗi miếng ăn vào là có rau mà không hề hay biết. Hơi “tiểu xảo” nhưng vì sức khỏe cả nhà, tôi thấy chính đáng.
Nướng thay vì chiên
Tôi từng nghĩ gà không chiên thì còn gì là gà. Sai. Gà nướng lò vẫn ngon, mà không ngập trong dầu.
Nếu vẫn thèm cái vỏ giòn kiểu chiên, tôi lăn một lớp bột mỏng rồi cho vào lò – ra cái vỏ na ná mà nhẹ bụng hơn nhiều. Cá, sườn cũng vậy. Ướp cho đậm đà trước, rồi nướng.
Đổi trắng lấy nguyên cám, đổi béo lấy ít béo
Đồ làm từ bột mì trắng thì đẩy đường huyết lên nhanh. Nên chỗ nào đổi được sang đồ nguyên cám – bánh mì, mì ống – tôi đổi. Nhiều chất xơ hơn, no lâu hơn.
Sữa, phô mai thì chọn loại ít béo. Món phô mai béo ngậy vẫn giữ được vị mà bớt gánh cho vòng bụng. Không phải khổ hạnh, chỉ là chọn phiên bản nhẹ hơn của thứ mình vẫn thích.
Chỗ này thì phải hỏi bác sĩ, không “hô biến” bừa được
Nói chuyện đổi món cho dễ ăn, tôi lại nhớ tới mấy bạn đang tính niềng răng hay hỏi tôi ở chỗ làm.
Vì niềng răng cũng ảnh hưởng tới chuyện ăn uống ghê lắm. Có loại mắc cài gắn cố định thì phải kiêng đồ cứng, đồ dính suốt thời gian niềng. Nhưng có loại khay trong suốt thì tháo ra lúc ăn được, xong lắp lại – ăn uống thoải mái hơn nhiều. Mỗi loại một kiểu, được cái này mất cái kia, không phải cứ chọn đại.
Tôi không đủ chuyên môn để khuyên ai chọn loại nào – cái đó là việc của bác sĩ, tùy răng từng người. Nhưng nếu bạn đang cân nhắc, bài này của bác sĩ Trung ở Long Biên so sánh khá dễ hiểu: chọn loại niềng – mắc cài kim loại, mắc cài sứ hay khay trong suốt. Đọc để biết mình đang chọn giữa những gì, rồi ra gặp bác sĩ hỏi cho chắc.
Nói cho cùng
Ăn uống tử tế, với tôi, không phải một cuộc từ bỏ. Tôi vẫn ăn món tôi thích. Chỉ là đổi vài chỗ nhỏ để bớt phần hại đi.
Tôi không giỏi mấy cái to tát, kiểu “thay đổi hoàn toàn lối sống”. Nhưng đổi con thịt băm, giấu ít rau vào nồi, bật lò thay vì chảo dầu – mấy cái nhỏ đó tôi làm được. Và làm hoài thì thành nếp.
Cả cái hàm răng chắc cũng vậy. Chọn đúng, rồi kiên trì. Chứ không có phép hô biến nào một phát ăn ngay.
Vài câu hay được hỏi (FAQ)
Niềng răng có phải kiêng ăn uống không?
Tùy loại. Mắc cài gắn cố định thì thường phải kiêng đồ cứng, đồ dính trong suốt thời gian niềng. Khay trong suốt thì tháo ra lúc ăn nên dễ chịu hơn. Loại nào hợp với bạn thì phải bác sĩ khám mới biết.
Đang niềng thì nên ăn gì cho dễ?
Ưu tiên đồ mềm, cắt nhỏ; hạn chế đồ quá cứng hoặc dính nếu bạn đeo mắc cài. Còn cụ thể theo tình trạng răng của bạn, cứ hỏi thẳng bác sĩ cho chắc.
Mắc cài và khay trong suốt, loại nào ăn uống tiện hơn?
Khay tháo ra được nên tiện ăn uống và vệ sinh hơn; mắc cài thì cố định trên răng. Mỗi loại được – mất một kiểu, không có loại “tốt nhất cho tất cả mọi người” – bác sĩ sẽ tư vấn theo răng của bạn.
Đôi dòng về người viết — Tôi là Vũ Đức Hiếu, làm Marketing ở Nha khoa Dr Hưng. Việc của tôi là ngồi sau hậu trường: dựng clip trước–sau, làm nội dung, trả tin nhắn cho khách. Tôi không phải bác sĩ – mấy chuyện chuyên môn răng cỏ trong bài, cái nào chắc chắn là của bác sĩ Hưng, tôi chỉ kể lại cho dễ hiểu. Còn chuyện bếp núc thì… tôi tự chịu trách nhiệm, nhà tôi xác nhận được.
— Hiếu

